Người dân Việt Nam đang đối diện với một thực tế khá trớ trêu: càng nhiều lỗi phạt giao thông, tâm lý lại càng nặng nề. Đặc biệt, quy định giữ khoảng cách trên cao tốc với mức phạt từ 4-6 triệu đồng/lỗi khiến nhiều tài xế chọn cách… tránh cao tốc.

Cao tốc vắng xe. Ảnh: Duy Khanh
Thay vì đi đường nhanh, họ quay về Quốc lộ 1A. Chậm hơn, tắc hơn, nhưng ít rủi ro hơn. Một phút sơ ý trên cao tốc có thể mất cả triệu đồng. Vậy thì tại sao không chọn con đường cũ để an tâm?
Câu hỏi đặt ra là phạt nặng có thực sự làm giao thông an toàn hơn, hay chỉ khiến người dân tìm cách né tránh?
Giữ khoảng cách là nguyên tắc đúng, nhưng cao tốc Việt Nam chưa chuẩn: nhiều nơi chỉ hai làn, kẹt xe thường xuyên. Trong tình huống ấy, việc duy trì khoảng cách “chuẩn sách giáo khoa” gần như bất khả thi. Người dân không cần được phép vi phạm, họ chỉ cần một lộ trình hợp lý để thích nghi, một cách thực thi phù hợp với thực tế.
Nếu ngành giao thông tiếp tục nghĩ ra thêm “chiêu mới” như giữ khoảng cách trên cả Quốc lộ, liệu có khiến người lái xe thêm mệt mỏi?
Phía sau mỗi chiếc xe là cả một gia đình, là tiền học của con, là nỗi lo cơm áo. Phạt để an toàn thì tốt, nhưng phạt đến mức người dân phải đổi đường, đổi thói quen, thậm chí đổi cả kế hoạch về quê… thì có lẽ cũng cần nhìn lại.
Cuối cùng, giao thông không chỉ là chuyện luật và phạt. Đó còn là chuyện đoàn tụ, chuyện con người. Đừng để kỳ nghỉ lễ, vốn để sum vầy, lại biến thành cuộc tính toán: “Về quê thì vui, nhưng nhỡ dính phạt thì lấy đâu ra tiền?”
Trong cái khó ló cái khôn, nhưng sẽ thật đáng tiếc nếu sự “khôn” ấy chỉ xuất phát từ nỗi sợ mất tiền, thay vì từ một hệ thống giao thông thuận lợi và nhân văn hơn.
Duy Khanh
Liên hệ